Chiếc Lá Cuối Cùng

Top 10 bài văn phân tích item “Chiếc lá cuối cùng” của O Hen-ri tuyệt nhấtBài văn phân tích tác phẩm “Chiếc lá cuối cùng” của O Hen-ri số 10

Truyện “Chiếc lá cuối cùng” của O Hen-ri mệnh danh tình yêu thương thương cao niên giữa những con người nghèo nàn đồng thời vinh danh giá trị, sức khỏe của nghệ thuật chân chính mang về niềm vui và hạnh phúc cho con người. Câu chuyện cuốn hút và xúc cồn bởi trường hợp đảo ngược truyện hai lần và cốt truyện dàn dựng chu đáo cho biết thêm tài năng tuyệt vời của nhà văn Mỹ. Mời chúng ta đọc tham khảo một vài bài văn phân tích thành quả “Chiếc lá cuối cùng” nhưng Toplist tổng hợp trong bài viết sau để thấy rõ rộng điều đó.

Bạn đang xem: Chiếc lá cuối cùng


12345678910
1

10


2

3


3

3


Ở một xứ sở tất cả hai mùa phân biệt luôn luôn luôn vận chuyển như ở nước ta, tuyệt nhất là miền Bắc, bọn họ hẳn ko ngỡ ngàng gì lắm với cảnh cây thế lá mọi khi tiết trời thế đối. Ấy núm mà “Chiếc lá cuối cùng” của O Hen-ri lại ko ngớt làm tôi không thể tinh được thích thú. Bởi vì đó là một truyện ngắn rất giàu kịch tính. Nó là một trong chuỗi liên tục và là việc đan sở hữu khéo léo, phức hợp các yếu ớt tố bất ngờ mả chỉ mang lại câu sau cuối của tác phẩm, mẫu nút mới được cởi gỡ.

Câu chuyện chuyển phiên quanh một chiếc lá, dòng lá có lẽ rằng không quá nhỏ tuổi nhưng cũng chẳng vĩ đại gì mấy để cho tất cả những người ta, qua một chiếc sân rộng chừng sáu thước, bao gồm thế quan tiếp giáp được dễ dàng. Đó là mẫu lá sau cuối của “một cây leo già cỗi, tàn héo, cạn nhựa sống, rễ đầy phần đa bướu”, khẳng khiu, trơ trụi, bám lãnh đạm vào sườn lưng chừng bức tường chắn thấp phía đằng trước mặt, qua cửa số ngôi nhà của đôi nữ giới họa sĩ.

Chiếc lá tội nghiệp ấy liệu còn rất có thể bám víu vào cái cây leo gầy guộc tê được bao thọ nữa new gánh nặng của những cơn gió mùa rét giảm ruột, hồ hết trận mưa đập ào ạt, dằng dai trên cửa ngõ sổ, tiên mái hiên, phần nhiều đợt tuyết rơi…? vào thực tế, thì chỉ qua ba, tư ngày ngay gần đây, hàng trăm ngàn chiếc lá của chủ yếu cái cây ấy đã vĩnh viễn lìa đời. Hình tượng chiếc lá lắt lẻo trên một dây leo héo hắt khiến tôi nghĩ mang lại một cuộc sống đời thường tàn lụi, ao ước manh, bị vùi dập phũ phàng cơ mà vẫn chũm chịu đựng, can đảm tồn tại.

Chẳng yêu cầu là vô tình, khi cái lá cuối cùng ấy lọt được vào mắt mọi người tại đây – tốt nhất là Xiu từ bây giờ đang băn khoăn lo lắng theo dõi ánh nhìn của con bạn gái. Bởi nó nối sát với chiếc cây leo thân thiết của Giôn-xi. Cũng vày nó gợi ghi nhớ đến hiện trạng của chính Giôn-xi đang bị đánh gục vì những ngón tay buốt giá của “gã viêm phổi”.

Nó đã rụng. Nhưng, vào thời gian nào? Sự tồn tại hay là không tồn tại của chính nó có chân thành và ý nghĩa gì so với những fan đang hàng ngày hằng giờ phút khoải ngóng chú ý nó? dòng tất nhiên ngoài ra đang treo lại lơ lửng đấy, hứa hẹn hẹn phần nhiều điều bất ngờ khiến ta nên nín thở mà lại theo dõi.

Bất ngờ sẽ đến. Nhưng mang lại theo một cách khác, fan dự đoán: qua 1 đêm mưa khổng lồ gió lớn, “chiếc lá cuối cùng” vẫn còn đấy đó, khá nổi bật trên tường gạch, rộng nữa, còn thấy rõ là “chỗ gần đầu cuống lá non xanh thẫm, cơ mà đường viền răng cưa bao phủ đã nhuốm color vàng…”.

Hãy quan gần kề kĩ cơ mà xem! kì dị thật, nhưng khó mà nghi ngờ. Hình hình ảnh hiện ra nỗ lực thể, âm thầm như thực sự hiển nhiên không phải biện bạch. Hôm sau thế. Ngày tiếp theo nữa vẫn thế. Người ta đề nghị tin. Hầu hết chẳng ai do dự về sự tồn tại vô lí đó.

Nhưng, khi mọi trường hợp căng thẳng sẽ dịu sút – Giôn-xi đã thoát hiểm, bác bỏ Bơ-men đã hết sau hai ngày ốm, bất thần mới lại xuất hiện, bừng sáng lên và hoàn thành luôn câu chuyện. Bước đầu từ một sự việc có vẻ chẳng tương quan gì đến chiếc lá của chúng ta: chết choc của ông già Bơ-men. Vị sao bác chết? Những thứ đồ đạc mới dùng xong, còn đế ngổn ngang, chưa kịp thu dọn, hoàn toàn có thể gợi lên số đông suy đoán gì?

Bác đang làm gần như gì để mang đến nỗi phải nhỏ xíu chết? cái chết của bác có ý nghĩa, quý giá gì? Nhiều câu hỏi đặt ra với sẽ được trả lời đầy đủ. Chỉ biết rằng, từ cái chết của lão họa sĩ này, kết luận sau cùng về “chiếc lá cuối cùng” kia là: đó là một trong những chiếc lá giả, vẽ thần tình cùng đặt đúng chỗ mang lại nỗi nếu không thực sự tinh thì ko tài nào nhận ra.

Vấn đề lúc này không ở phần giả hay thật; mà lại ở chỗ: siêu phẩm do bé người tạo ra đã kế tục và sửa chữa rất có kết quả kiệt tác của từ nhiên. Kiệt tác ấy, phiên bản thân nó là vô giá. Vả lại, chính nhờ nó, một con tín đồ – một kĩ năng nghệ thuật biết đâu – sẽ hồi sinh.

Con tín đồ ấy là Giôn-xi hôm nay đang nằm bất tỉnh trên dòng giường fe quét sơn, chuyển mắt qua phần nhiều ô cửa nhỏ tuổi nhìn sang bức tường chắn trống. Cô gái bé bé dại này vốn vẫn khô gầy, lại viêm phổi nặng, coi ra cực nhọc hề qua khỏi, mạng sinh sống mười phần chưa chắc đã hy vọng được một.

Đến chỗ dựa là dấu hiệu thông thường nhất của lòng yêu thương đời – sự xem xét một người đàn ông, cho thời trang cua đàn bà chẳng hạn – cũng lại thiếu nốt. Mong ước về nghệ thuật so với cô nhỏ bé này, chỉ nó ko thôi, chưa đủ đế cân đối với chín phần, chắc hẳn rằng mà tử thần vẫn nắm. Ngọn lửa leo heo như vẫn lụi dần theo thời gian, chỉ chực bùng lên một đợt chót trước lúc tắt ngấm.

Giôn-xi vẫn bùng lên thật! Cô mở to mắt. Cô đăm đăm chú ý ra phía cửa ngõ sổ. Cô khe khẽ đếm ngược các con số – các chiếc lá còn còn sót lại trên cây. Với 1 ý thức rõ ràng, cô vẫn nhắm đếm những cách tiến đến tử vong đang chực sẵn. Chiếc lá sau cùng nhất định đang rụng nốt. Cái chết nhất định sẽ không thể tránh khỏi đối với Giôn-xi. Nhưng nó vẫn đến vào thời gian nào? Có đúng là vào ngày “hôm nay” trước khi trời tối như phỏng đoán của Giôn-xi không? không gian nặng nề, mệt mỏi đến nỗi Xiu phải nỗ lực và khéo léo làm nhẹ bớt.

Cái phải đến đã không chịu đến, đơn giản, chóng vánh như mọi bạn vẫn tưởng. Hợp lý và phải chăng đấy cũng hoàn toàn có thể gọi là 1 bất ngờ? Dẫu sao, nó làm cho chùng xuống mọi căng thẳng trong Giôn-xi mang lại nỗi cô bé muốn rũ bỏ hết – của cả sự cân nhắc cái chết. Chính lúc đó cô thiệt sự không còn thiết tha với cái gì nữa, cô đã được giải phóng ngoài nỗi ám hình ảnh về chết choc – ảnh hưởng tác động tâm lí có thế làm giảm đến năm mươi xác suất công hiệu của thuốc men.

Lại một bất thần nữa? Rất gồm thể. Cái tương quan sống – bị tiêu diệt quá chênh lệch ban đầu, Giôn-xi sẽ tự điều chỉnh dần theo hướng tích cực mà không tự biết, đúng vào thời điểm quan trọng nhất, lúc mà hầu hết việc hoàn toàn có thể hoàn toàn đảo ngược lại theo cái ngắn gọn xúc tích chủ quan lại của cô nhỏ xíu họa sĩ. Cái hai con mắt mở lớn không hồn như bị hút vào loại rèm xanh đậy cửa sổ, chắc hẳn rằng không phải chỉ là vì ý thức.

Giôn-xi dã quá bất ngờ trước thực tế. Nhưng nên qua thời gian, qua nhiều thử thách nữa, cô new thốt lên được loại câu nặng nề ý nghĩa: “Muốn chết, đó là một trong tội lỗi”. Trờ lại với rất nhiều nhu cầu ví dụ hằng ngày (muốn ăn, uống, ao ước soi gương, muốn ngồi dậy xem nấu bếp nướng…), hầu hết ước mơ, hoài bão chân chính, Giôn-xi bước một bước đưa ra quyết định qua rỡ ràng giới của cái chết để lao vào lãnh địa của chiếc sống.

Đó là điều không ai dự đoán được, kể từ ông bác bỏ sĩ đang chẩn đoán mang đến Giôn-xi. Cho tới khi Giôn-xi “nằm mừng húm đan một chiếc khăn quàng lên để khóa lên vai, greed color ngắt cùng chẳng dùng làm những gì được” thì không còn điều gì để có thế đánh xẻ cô được nữa.

Lùi trong hậu trường, mãi sát cuối tác phẩm, ẩn sâu trong chiếc hang về tối mờ mờ – căn gác hai của tòa nhà, là 1 trong ông già khoảng chừng lục tuần, râu tóc bờm xờm nửa thần nửa quỷ, sẽ đương đầu với cái giá rét bằng bộc một cái sơ mi cũ màu sắc xanh. Bác bỏ Bơ-men đấy! nhà nghệ sĩ nghèo cô độc này, say nhiều hơn thế nữa tính, gần hết cuộc sống chưa sáng khiến cho được một cái gì hẳn hoi.

Cái khung vải căng sẵn trên giá bán vẽ từ nhì mươi nhăm trong năm này cơ hồ bị quên mất và chắc chắn gì sẽ không để cho nhiều tín đồ xung xung quanh mỉm cười cợt hoài nghi? Cũng may mà so với ông già xuất sắc bụng, bạn ta còn không nỡ chế giễu cợt. Còn tồn tại gì đáng đề ý, còn tồn tại gì đáng đợi mong ở con bạn đáng mến này?

Thậm chí cả cho lúc bác bỏ bất bình “đỏ đôi mắt lên, đầm đầm nước mắt”, hét tướng lên trước cái ý nghĩa sâu sắc “ngớ ngẩn” của Giôn-xi, của tất cả Xiu nữa, chẳng ai lấy làm cho lạ. Huống hồ là dòng lúc chưng cùng Xiu ngó ra phía bên ngoài cửa sổ, “sợ hãi nhìn dòng cây leo và âm thầm lặng lẽ nhìn nhau một lát”… Nhưng mọi chuyện lại ban đầu chính từ cơ hội này.

Chỉ sau cái chết thảm vì căn bệnh viêm phổi của bác, căn cứ vào mọi dấu tích bác bỏ còn giữ lại – từ chiếc đèn bão còn leo lắt cháy, đến loại thang đã bị xê dịch, đến những cái bút vẽ và bảng pha màu quăng quật bừa bãi, tín đồ ta bắt đầu đoán ra: chính chưng đã vẽ “chiếc lá cuối cùng” lên bức tường, nơi cây leo.

Chiếc lá vẽ tương đồng như thật, đặt đúng chỗ mẫu lá thực mới lìa cành. Tất cả được xong xuôi cấp tốc chỉ trong một tối với 1 mình bác Bơ-men dưới ánh sáng của đèn nhập nhoạng với dưới mưa tối lạnh thấu xương. Toàn cục công trình được xếp để tài tình mang lại nỗi, sáng hôm sau, nhỏ mắt của các nhà chuyên nghiệp hóa như Xiu, như Giôn-xi, dù vẫn quan giáp kĩ cũng chịu đựng không phân biệt được.

Ngay thiết yếu Xiu cũng ko kịp nhớ lại để hoài nghi. Cái có bất ngờ nào thú vị hơn? Nhưng, không hết! bất thần này bắt đầu thực là trọng đại: mẫu lá âm thầm ấy đã đảo ngược tình thế, đã cứu vớt thoát một con fan chi còn mong muốn sống có một trong những phần mười!

Quả là một kiệt tác vô song. Đấy là hiện thân nỗi ước mong một đời của chưng Bơ-men, xuất xắc đấy chính là hóa thân của chưng Bơ-men? Bức vẽ cái lá trên tường được đánh đổi bằng cuộc sống thường ngày và cái chết của lão nghệ sĩ đáng kính. Đấy là di tích vô giá kết tinh tấm lòng với tài năng, trang bị nghệ thuật ship hàng thiết thực mang đến đời và tinh thần vị tha ko gì sánh kịp của chưng Bơ-men.

Truyện ngắn đầy kịch tính, đựng chan ý vị nhân văn cao cả của O Hen-ri đã chợt ngột chấm dứt sau khi tổng thể sự vấn đề đã sáng sủa tỏ. Mọi dư âm của nó như còn vang dội mãi, nâng thêm lên trong ta khao khát không cùng sống, cùng sống gồm ích, đến người, đến đời…


*
Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Nhắc cho tới O Hen Ri là nói đến một bên văn bậm bạp của vậy kỷ 20. Ra đời tại Mỹ, O Hen Ri rất lừng danh với hầu như tác phẩm truyện ngắn. Trong những số ấy đã có những tác phẩm được đánh giá là truyện ngắn xuất xắc nhất. Cùng ông đã còn lại cho kho báu văn học quả đât với các tác phẩm bất hủ. Trong các số ấy tiêu biểu tốt nhất là thắng lợi “Chiếc lá cuối cùng” vẫn được gửi vào văn học Việt Nam.

Trong tác phẩm, nhà văn O Hen Ri vẫn xây dựng nên ba nhân vật đó là những họa sĩ túng thiếu là Giôn Xi, Xiu, các cụ ông cụ bà Bơ Men. Một cống phẩm với những tình tiết và diễn biến ngắn gọn nhưng lại rất giữ loát, cốt truyện hay giữ lại rất nhiều cảm hứng cho bạn đọc. Nổi bật nhất vào toàn item là tình tiết về trận tí hon của Giôn Xi tốt là về tử vong của nuốm Bơ Men đầy bất ngờ.

Tác phẩm “Chiếc lá cuối cùng” là một trong thông điệp kêu gọi về tình yêu với sự sinh sống của con người. Một giá trị nhân văn hết sức sâu sắc. Truyện chiếc lá ở đầu cuối tiêu biểu cho cây viết pháp thẩm mỹ của O Hen-ri. Truyện chỉ có tía nhân vật, những họa sỹ nghèo: Xiu, Giôn-xi và cụ già Bơ-men. Truyện bao gồm kết cấu chặt chẽ, hầu hết không có chi tiết nào thừa. Diễn biến xúc hễ như khi nói tới trận ốm kéo nhiều năm của Giôn-xi và dòng chết bất ngờ của gắng Bơ-men.

Có ý kiến cho rằng: Truyện “Chiếc lá cuối cùng” của O Hen-ri là bức thông điệp greed color về tình thương cùng sự sinh sống của nhỏ người. Truyện “Chiếc lá cuối cùng” đã diễn tả một tình bạn cao niên cảm động. Giôn-xi với Xiu là nhì nữ họa sĩ trẻ, mặc dù nghèo nhưng các mơ ước, những yêu thương. Họ lắp bó với nhau về những sở thích và về thẩm mỹ và nghệ thuật mà kết thành mẹ cùng tầm thường nhau thuê một chống họa chỗ phố nghèo.

Mùa đông năm ấy, bệnh viêm phổi hoành hành sẽ đánh ngã hàng chục nạn nhân. Giôn-xi cũng trở nên cảm lạnh, nằm liệt giường. đầy đủ thứ dung dịch men, đều biến hóa vô dụng, cô yên ổn trí là mình thiết yếu khỏi được. Gion-xi lại bị ám ảnh, một khi mẫu lá sau cuối của cây hay xuân phía cửa sổ rụng xuống là cô vẫn ra đi. Sự sụp đổ về tinh thần của cô họa sĩ trẻ xấu số làm bệnh tình ngày thêm trầm trọng.

Chính trong trả cảnh ai oán ấy, tình bạn được demo thách. Xiu yêu thương đứa em nuôi vô cùng. Cô vẫn khóc đến ướt đẫm cả một cái khăn trải bàn Nhật Bản. Xiu lo âu. Xiu coi ngó và không còn lòng chạy chữa cho em. Xiu làm việc nhiều hơn để kiếm thêm tiền sở hữu thuốc cùng thức ăn uống cho Giôn-xi. Lúc đứa em tội nghiệp nằm lặng lặng và trắng nhợt như một pho tượng bị đổ thì Xiu vẫn kiên nhẫn an ủi em. Cô nội dung nước mắt:

Em thân yêu, em yêu dấu!… Em hãy hứa với chị là hãy nhắm mắt lại với không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa… Em hãy núm ngủ đi… Xiu đang tận tình săn sóc em, lúc thì khuấy nước súp gà, thời gian thì pha sữa với rượu Boóc-đô, thời điểm thì đặt thêm gối, cơ hội thì mời chưng sĩ, lúc thì ước cứu bác Bơ-men. Xiu sẽ giành đơ với tử thần để chạy chữa cho đứa em nuôi nhỏ bé bỏng tội nghiệp.

Xiu là hiện nay thân của tấm lòng trắc ẩn vị tha, là 1 trong con người giàu đức hi sinh thầm lặng, gồm một trái tim hiền đức mênh mông. Xiu là một trong nhân vật siêu đẹp làm cho ta xúc động và thích thú về một tình bạn, tình chị em thủy chung, cao quý. Nhân đồ Xiu tỏa sáng bức thông điệp màu xanh lá cây của chiếc lá cuối cùng.

Tác phẩm đang khắc họa đông đảo con người sống trong cực nhọc khăn, nhưng vẫn luôn luôn muốn vươn tới đa số tầm cao mới, không hề sợ chết. Đó là hình hình ảnh của các cụ ông cụ bà Bơ Men, sẽ hơn 40 năm cầm cây bút vẽ. Cùng ở độ tuổi 60 cơ mà vẫn chưa đạt tới mức được đỉnh cao gấu áo vị thiếu nữ thần nghệ thuật và thẩm mỹ nhưng vẫn luôn luôn tin tưởng “một ngày cơ tôi vẫn vẽ một sản phẩm kiệt xuất” khi share với cô Xiu.

Và trong giá chỉ rét, cơn mưa nóng bức dai dẳng. Các cụ ông cụ bà Bơ Men không hề ngồi kia đó làm chủng loại nữa và chỉ còn mặc trên bản thân một mẫu áo sơ mi blue color mỏng vào đêm để vẽ phải tuyệt tác nhằm đời của cuộc sống mình chính là “Chiếc lá cuối cùng”. Một chiếc lá tượng trưng cho sự dũng cảm. Cái lá ấy vẫn bền vững trong gió mùa dữ dội, bám dính chắc vào cành cây. Dòng lá ấy đã cứu vớt vớt cho số phận của cô ấy Giôn Xi. Rứa Bơ Men đang ra đi vĩnh viễn để lại một item để đời cứu giúp vớt một hình hài nghèo khó. Cụ đó là một tấm gương quên mình với hành vi cao cả.

Xem thêm: 'Hoc Sinh Cap 2' Search, 'Hoc Sinh Cap 2' Search

Giôn Xi đang khỏi căn bệnh và đứng im ở đó ngắm nhìn bức tranh đã cứu vớt số mạng của cô. Trong sự xúc động ngập tràn khi suy nghĩ tới hầu như lời Xiu nói “Cụ vẽ nó sinh hoạt đấy vào loại đêm mà mẫu lá sau cuối đã rụng với tất cả tình thương và lòng hàm ân vô hạn”. Và cho tới hơn một cố kỷ ni đã có rất nhiều độc đưa trên trái khu đất này. Đã cảm phục các cụ Bơ Men bởi những nghĩa cử cao đẹp, chết choc quên mình vì fan khác của cụ.

Tác phẩm “Chiếc lá cuối cùng” nói theo một cách khác là một trong những tác phẩm tất cả tính nhân văn thâm thúy nhất của nhân loại. Tác phẩm là một trong bức tranh tả chân về đời sống của những con bạn trong khốn khó. Nó đem về cho độc giả nhiều cảm giác và tâm tư nguyện vọng suy nghĩ. Một thông điệp khủng với gần như khát khao vươn lên phần đông tầm cao mới. Một thông điệp về việc trân trọng tình thân thương giữa người với người.

Như một sự nhắn nhủ mỗi chúng ta hãy tôn trọng các giá trị nghệ thuật mang lại hạnh phúc cho con người. Hãy thể hiện tình yêu thương cho nhau qua đầy đủ tác phẩm nghệ thuật. Hình ảnh người nghệ sĩ Bơ Men đã té xuống vày nghệ thuật. Vày tình yêu thương thương cuộc sống của bạn khác có lẽ đã vươn lên là một đỉnh cao của thẩm mỹ và nghệ thuật với đa số giá trị bền vững nhất.


*
Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Nhà văn tín đồ Mĩ chuyên viết truyện ngắn: O.Hen-ri sáng sủa tác không ít tác phẩm quánh sắc, nhằm lại tuyệt hảo khó phai trong thâm tâm người đọc, những truyện của ông tuy dịu nhàng đơn giản nhưng lại ngấm đẫm lòng tin nhân đạo, tình yêu dấu giữa con fan với nhỏ người. Trong các đó, truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” sở hữu đến cho người đọc mọi rung cảm thâm thúy về lòng nhân ái cừ khôi giữa đầy đủ số phận nghèo khổ, đặc biệt quan trọng hình tượng loại lá cuối cùng trong truyện ngắn thực sự là 1 trong những kiệt tác nghệ thuật.

Câu chuyện chuyển phiên quanh cuộc sống và số phận của cha nhân thứ Xiu, Giôn-xi và cố gắng Bơ-men, họ đa số là số đông người họa sỹ nghèo sinh sống trong khu vực trọ gần khu vui chơi công viên Oa-sinh-tơn. Xiu cùng Giôn-xi là nhì nữ họa sĩ còn trẻ, còn thay Bơ-men thì sẽ già, cả cuộc đời luôn ước mơ vẽ một kiệt tác nhưng vày còn bắt buộc kiếm tiền trang trải cuộc sống nên chưa xuất hiện cơ hội.

Giôn-xi mắc căn bệnh viêm phổi, khi ấy mùa đông tạo cho bệnh tình của cô ngày càng trầm trọng, vốn nghèo đói lại thêm dịch tật, điều ấy khiến cô hay vọng không hề muốn sống. Từng giờ nằm bên trên giường dịch nhìn ra cửa sổ và đếm từng loại lá bên trên cây thường xuyên xuân, cô chờ đón đến khi dòng lá cuối cùng rụng xuống tức thị cô cũng trở thành buông xuôi đi theo chiếc chết.

Biết được suy xét của Giôn-xi, bởi tình thương tâm thành của mình, vắt Bơ-men đang không quản trong tối bão tuyết mưa rét, ko màng tuổi cao mức độ yếu nhưng vẽ đề xuất một kiệt tác “Chiếc lá cuối cùng” nhằm phần làm sao đó hỗ trợ cho Giôn-xi có ý thức và cồn lực nhằm sống tiếp, vượt qua và chống chọi với căn bệnh tật.

Có thể nói, chũm Bơ-men qua bức ảnh chiếc lá ở đầu cuối đã thực hiện và có cho mình một siêu phẩm để đời. Hình hình ảnh chiếc lá tương tự y như thật, đến cả Xiu với Giôn-xi là họa sỹ cũng không nhận thấy “cuống lá còn giữ màu xanh sẫm, tuy nhiên với rìa lá hình răng cưa sẽ nhuốm màu xoàn úa”, ta cảm giác được từng đường nét, color của dòng lá thường rất rõ nét, sống động và sinh sống động.

thay Bơ-men đã tiến hành kiệt tác của mình trong một hoàn cảnh hết sức quánh biệt, chẳng ai lại xách đèn ra phía bên ngoài trời thân đêm mưa bão tuyết gió lạnh cùng bắc thang nhằm vẽ tranh ảnh trên tường gạch. Chỉ gồm cụ mới làm được điều đó, cầm cố đã hy sinh toàn bộ vì nghệ thuật, vì siêu phẩm của cuộc đời mình, bỏ mặc sức khỏe mạnh và thực trạng không gian, thời gian, đó đó là thời điểm thích hợp nhất.

kiệt tác nghệ thuật ấy được sinh ra bởi vì một mục đích giỏi đẹp với cao cả, đó là đưa về hy vọng cùng nghị lực sống và làm việc cho Giôn-xi, cô còn vượt trẻ chẳng thể cứ phó mặc cuộc đời vào dòng lá vô tri vô giác, phải trẻ trung và tràn trề sức khỏe và cai quản cuộc đời của mình. Hình tượng chiếc lá sau cuối còn là đại diện thay mặt cho quý giá nhân đạo cao cả, lòng nhân ái thân con bạn với con người.

còn nếu như không vì tình thương với Giôn-xi, sự thông cảm và lòng bác ái bao la, cố gắng Bơ-men đã không hy sinh cả tính mạng của mình để vẽ bắt buộc hình ảnh chiếc lá cuối cùng. Loại lá cuối cùng có chân thành và ý nghĩa đặc biệt so với tinh thần cùng sự sống của Giôn-xi. Cuộc đời của cô bé này chắc hẳn rằng đã không giống đi giả dụ cô thấy được chiếc lá ở đầu cuối đã rụng xuống, chỉ nhờ tất cả hình hình ảnh chiếc lá, cô mới vực lên được niềm tin sự sống trong tâm hồn mình.

“Có một cái nào đó đã tạo cho chiếc lá ở đầu cuối vẫn còn đó để cho em thấy rằng mình đã tệ như thế nào. ý muốn chết là một trong những tội”. Vào con người Giôn-xi đã gồm nhựa sinh sống mới, cô bắt đầu hi vọng và gồm cho mình gần như ước mơ “Chị Xiu nồng hậu ơi, một ngày nào đó em hy vọng sẽ được vẽ vịnh Na-plơ”.

Như vậy, hình tượng chiếc lá ở đầu cuối không chỉ là một kiệt tác nghệ thuật đơn thuần hơn nữa giàu quý hiếm nhân văn cao cả, thiết yếu hình tượng mẫu lá sau cùng đã cho bọn họ nhận ra được một điều rằng sức mạnh của thẩm mỹ và nghệ thuật chân chính bắt nguồn từ chính tình dịu dàng giữa con người, sức khỏe ấy còn đặc biệt hơn khi đó là tình thương giữa những con người túng bấn khốn cùng.


*
Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Nhà văn O.Hen-ri là một nhà văn danh tiếng của nước nhà Mỹ, ông có không ít sáng tác thu hút cùng gây được giờ đồng hồ vang lớn với người đọc. Vật phẩm “Chiếc lá cuối cùng” là 1 trong những tác phẩm bao gồm sức hút khôn xiết lớn với những người đọc biểu hiện khát vọng nhắm đến những điều tốt đẹp, hoàn mĩ trong cuộc sống đời thường của người sáng tác một bí quyết vô cùng mãnh liệt cháy bỏng.

Hình hình ảnh “Chiếc lá cuối cùng” trong kiệt tác sau cùng của người họa sĩ già Bơ-men đã giữ lại trong lòng fan hâm mộ nhiều xúc động. Nó là một kiệt tác nhiều tính nhân văn, cao cả, tính nghệ thuật và thẩm mỹ sâu sắc. Hình ảnh “Chiếc lá cuối cùng” luân phiên quanh phần lớn số phận họa sỹ nghèo cùng sống tầm thường trong một ngôi nhà trọ. Nhị cô họa sĩ trẻ new vào trường thẩm mỹ tên là Giôn-xi cùng Xiu, thuộc ông họa sỹ già tên Bơ-men.

Không may, Giôn-xi mắc căn bệnh viêm phổi cô luôn có cảm hứng rằng mình sắp tới chết. Năm đó mùa đông vô cùng lạnh lẽo, tuyết rơi đậy trắng đường, đầy đủ trận bão tuyết tạo nên căn bệnh của Giôn-xi càng đề nghị nặng hơn. Cuộc sống của cha người bọn họ vô cùng ảm đạm bã, nó ra mắt lặp đi lặp lại hàng ngày tẻ nhạt, bao phủ ngôi bên họ sống có một cái cây, với những những vết bụi dây leo quanh.

Chiếc lá trên đông đảo cánh liên tục kia được tượng trưng cho số phận của cô nàng xấu số Giôn-xi, vì chưng cô cho rằng khi nào chiếc lá sau cùng rơi xuống thì thời điểm đó cô cũng biến thành chết. Giôn-xi hoàn toàn tuyệt vọng vào cuộc sống, và cô gái Giôn-xi này phó mặc đời bản thân vào những cái lá.

Cả tía người họ những là nghệ sĩ, chính là những người đi tìm kiếm niềm vui trong loại đẹp, luôn hướng tới cái đẹp với vì nét đẹp mà hoàn thiện phiên bản thân mình đến việc chân-thiện-mỹ. Ông cầm Bơ-men là tín đồ sống do nghệ thuật, ông luôn luôn mơ cầu mình hoàn toàn có thể vẽ được một thành phầm để đời, một siêu phẩm mà tín đồ đời sau đề nghị trầm trồ ngưỡng mộ. Tuy thế vì cuộc sống thường ngày mưu sinh để kiếm vào đô la một tiếng ông thay buộc lòng yêu cầu ngồi làm chủng loại vẽ cho phần nhiều sinh viên trường mỹ thuật.

Chính vày vậy, mong mơ về một cửa nhà để đời của ông vẫn chưa tiến hành được. Ông nạm Bơ-men hay thương mang đến Giôn-xi lúc cô tuyệt vọng ngồi đếm các cái lá rơi rồi lo lắng khi các chiếc lá sót lại trên cây càng ngày càng ít đi. Chủ yếu nhờ tình cảm với cô nàng trẻ này nhưng mà ông nỗ lực Bơ-men đã chế tác ra một bức tranh kiệt xuất đó chính là bức tranh dòng lá cuối cùng, vày ông biết nó có ý nghĩa sâu sắc vô cùng to phệ với cô gái Giôn-xi tội nghiệp của chúng ta.

Có thể nói rằng bức ảnh Chiếc lá ở đầu cuối vừa ban đầu cho một cuộc sống đời thường mới vừa ngừng một đời người. Bức tranh chiếc lá ở đầu cuối của ông lão Bơ-men đó là điểm dìm là tia sáng sủa của cục bộ tác phẩm này. Nó là cho mẩu chuyện rẽ sang 1 phía khác, thể hiện sự cảm thông sâu sắc nhân văn của tác giả.

Bức tranh cái lá sau cuối là hình tượng giàu tính cực hiếm nghệ thuật, mặt khác cũng giàu giá trị nhân văn nhân đạo sâu sắc. Khi chúng ta xét về mặt nghệ thuật có thể thấy rằng đây đó là một bức tranh vô thuộc xuất sắc đẹp của ngành mỹ thuật, khi ông Bơ-men vẽ thành công xuất sắc bức tranh cơ mà Giôn-xi một sinh viên trường mỹ thuật nhìn loại lá trên mẫu cây ấy hoàn toàn không phát chỉ ra nó chỉ là một bức tranh được vẽ nên. Vậy thì bức tranh đó bắt buộc vô thuộc xuất sắc giống giống như thật.

Chính bức tranh siêu phẩm này chế tạo ra nên điểm khác biệt cho tổng thể tác phẩm, nó bộc lộ sự tài hoa, sâu sắc tinh tế trong phòng văn O.Hen-ri, dẫn dắt bạn đọc qua một lối rẽ khác của câu chuyện. Kiệt tác bức tranh cái lá cuối cùng của ông lão Bơ-men đã giúp cho nhân đồ vật Giôn-xi có mong muốn vào cuộc sống, tất cả ý chí kungfu với bị bệnh mà không buông chết giẫm sống của mình.

Bức tranh loại lá sau cuối được ông lão Bơ-men vẽ trong một đêm mưa gió, một tối mà các cái lá thường xuyên xuân đã rụng không còn rồi. Và bức tranh của ông kịp thời cứu sống một linh hồn. Nhưng vì muốn kéo dãn sự sống cho cô bé Giôn-xi mà ông nắm Bơ-men vẫn sinh bệnh rồi tắt hơi vào sáng sau vì rét mướt cóng. Một sự quyết tử vô cùng cao đẹp nhất của một con người dân có trái tim thánh thiện ấm áp.

Sự quyết tử của ông núm Bơ-men khiến cho người đọc vô cùng xúc động rưng rưng loại lệ. Ông nỗ lực đã quyết tử mạng sống của chính bản thân mình cho nhân đồ dùng Giôn-xi bao gồm thêm cồn lực sinh sống tiếp. Một sự hy sinh vô thuộc nhân văn cao cả.

Hình hình ảnh chiếc lá sau cuối của gắng Bơ-men đó là một siêu phẩm hoàn hảo chứng tỏ cho sự trí tuệ sáng tạo không chấm dứt nghỉ ở trong nhà văn O.Hen-ri và những người làm những nghề nghiệp và công việc liên quan lại tới nghệ thuật. Nó thể hiện lòng tin nhân văn, nhân đạo của tác giả. Nó biểu lộ một triết lý sống hết sức cao đẹp, đáng quý của cuộc đời.