Những bài thơ hay viết về phụ nữ việt nam

Bài 3.

Bạn đang xem: Những bài thơ hay viết về phụ nữ việt nam

KỂ TỪ GIỜKể từ tiếng em hãy sống bởi emDù mạnh mẽ mẽ, giỏi yếu mềm, cũng đượcMiễn điềm nhiên cười với vô bốn bướcĐau khổ hay là không là thoải mái mình.

Kể từ tiếng em đề xuất thật là xinhRạng rỡ yêu thương đời dù mưa giỏi nắngKhông bắt buộc để cho người nào chú ý ngắmBởi tx thanh xuân ngắn lắm, sắp qua rồi...

Kể từ tiếng em bắt buộc sống thật vuiĐể chôn vùi nỗi ai oán vào quá khứAi tổn thương bản thân thì cũng nên tha thứBởi sau cuối em đáng được bình yên.

Kể từ bỏ giờ chưa hẳn nhớ giỏi quênKhông muộn phiền vày một người nào nữaVui đi em, nếu như không thì sẽ lỡChuyến tàu mang hạnh phúc đến ga rồi.

(sưu tầm)

Bài 4. Là phụ nữ

Là đàn bà thường có tiếng khó khăn hiểu.Bởi đa số họ sống khôn cùng nội tâm!Dẫu đớn nhức cũng cam chịu âm thầm.Nhưng tất cả nằm sâu trong đôi mắt họ.Hiểu thanh nữ đôi khi là siêu khó!Một động tác thôi có muốn nói những điều...Họ cũng cần ai kia hiểu và yêu.Tiếng thở dài cũng tiềm ẩn tất cả.Họ ghét độc nhất vô nhị là hầu như điều dối trá!Họ yêu nhất... Thực sự và chân thành...Bởi với chúng ta tình yêu thương rất hy vọng manh.Theo lý trí, con tim hay cảm xúc.Không yêu cầu đẹp là đi kèm hạnh phúc.Bởi nắm gian còn tồn tại những thanh lọc lừa...Cười ban ngày nhưng buổi tối khóc như mưa!Muốn mở lòng dẫu vậy lại sợ hãi vấp ngã.Có những người dân lại gói gém tất cả...Và lặng lẽ giấu không còn tận vào tim.Lấy thú vui che đi rất nhiều nỗi niềm.Nhưng bên trong là trái tim vụn vỡ.

(sưu tầm)

 

Bài 5. Phụ nữ

Ngày thanh nữ chân thành anh xin viếtBài thơ lòng khẩn thiết của mùa thuPhụ bạn nữ là nét liễu vọng lời ruMùa xuân thắm nắng du miền trăng mộngNửa cụ giới xinh tươi hồn lay độngPhụ chị em là mùi hương lộng gió cho đờiNhư đóa hoa dưng sắc đẹp lung linh vờiNhư mây trắng giữa khung trời xanh ngắtThiếu thanh nữ loài bạn như cỏ rácSa mạc cằn cơn khát đọa đày taTrần ai này như một bến bãi tha maTrăng chẳng sáng sương la đà mái dậuKhông thanh nữ thế gian này hết sức xấuTính cục kịch hoang ẩu đấng trượng phuHoàng hôn về đen tối đến tù nhân mùĐâu hương sắc đẹp mùa thu không còn nữaKhông phụ nữ thế gian đầy khói lửaNên loài người thất hứa cho khôn cùngCả trần thế u buổi tối và mông lungĐam mê chết giữa vùng tanh đầy máuKhông thiếu phụ thế nhân thường xuyên nổi cáuMắt trợn tròng hau háu miệng chửi nhauĐêm mù tăm chỉ rượu với nỗi sầu"Bộ trung tâm sự" bên trên đầu trông hết sức ngộ...Thu đang chín trăng qua mùa mấy độTấm thực bụng hồn vỗ cánh trời caoXin chúc đến ngày phụ nữ dạt dàoĐầy hạnh phúc như bao ngày thu ấy

(sưu tầm)

Bài 6. Viết về phụ nữ

Phụ nữ đâu phải chỉ là một trong những phần hai nuốm giớiThực hóa học còn hơn thế nữa rất nhiềuNhư những hoa lá xinh rất đẹp yêu kiềuVừa đảm bài toán nhà vừa xuất sắc giang câu hỏi nước.Họ với nặng đẻ đau, nuôi nhỏ khôn lớnVất vả âu yếm sớm chiều, mưa nắngTừ những người bình thường, đến thiên tài, hay Thánh GióngCũng khủng lên từ sữa bà bầu với lời ru.Phụ nữ luôn luôn nồng nàn như mơ ước mùa thuTrung hậu, đảm đang, anh hùng, bất khuấtKhi giặc cho nhà họ vùng lên đánh thắngRồi lại dịu dàng êm ả như nhạc, như thơ...Họ thanh thanh thêu dệt rất nhiều ước mơXây niềm hạnh phúc tình dịu dàng cuộc sốngLặng lẽ hiến dâng như muôn trùng con sóngRu đất trời trường tồn mấy nghìn năm.

(sưu tầm)

Bài 7. Hoa và phụ nữ

Mưa xuân tưới đuối cánh đồngNhớ fan bên ấy chờ trông ngày vềDặm dài phân làn nhiêu khêDẫu hun hút mấy hứa hẹn thề có nhauGặp ai ôm côn trùng âu sầuTơ vương vãi lưới nhện tối sâu thẫn thờĐời còn trống vắng vẻ bơ vơMến bạn tri kỷ còn ngóng bao lâu. Thời gian kiến thiết nhịp cầu,Hay là ảo ảnh qua mau tình hờ.Tin yêu ham mê mộng mơ,Lòng xuân rộng mở tôn thờ quí nhân.Tâm hoa nở được mấy lần,Ai ơi chớ nhằm tình xuân bẽ bàng.Hồi sinh vào tuổi muộn màng,Vẫn ao ước tưới nước bóng mịn làn da.Kiếp người có khác gì hoa...

(sưu tầm)

Bài 8. Sau tuổi cha mươi

Em lục search gì sau ngưỡng tuổi tía mươi,Nắm níu thanh xuân trên niềm vui khô khốc.Rao bán vần thơ cơ mà đời đâu thong thả đọc,Câu chữ u sầu thút thít chuyện thời gian.

Cơn gió cuộc đời tự tôn lật từng trang,Hoa tím Păng Xê sắp tàn mặt thềm cửa.Em hỏi cành mai xuân này rồi xuân nữa,Đã có bao giờ xuân hứa ở lại đâu.

Giọt đắng lưng tròng dành riêng lại phần nhiều ngày sau,Khóc tiễn thời xuân đang đi tới yên nghỉ.Qua nẻo hại não chưa một lần ngã quỵ,Ngước mặt quan sát trời tị tỵ với gió mây.

Xem thêm: Sao Nhí Của &Apos; Gia Đình Là Số 1, Xem Phim Thế Giới Phép Thuật Tập 44 Vietsub

Em bỗng khát thèm được rày kia mai đây,Một kiếp rong nghịch giữa rừng này núi nọ.Kệ dấu thời hạn phớt qua đầu ngọn cỏ,Cất giọng ngâm lâu năm nhờ gió thả hồn thơ.

Từ thuở u sầu trả lại gần như giấc mơ,Tự hỏi nhỏ tim khi nào ra ngoài mộng.Sau tuổi bố mươi thiên đường xanh khép cổng,Em bỗng giật bản thân về cuộc sống mưu sinh.

(sưu tầm)

Bài 9. Ba mươi tuổi vẫn không hết dại dột khờ

Mẹ hỏi em “Thế bao giờ chịu lớn?Ba mươi rồi vẫn đậm chất ngầu và cá tính ham chơi.Chẳng nữ tính lại ương ngạnh quá trời,Nói tôi nghe... Khi nào Cô bắt đầu lớn”.

Đứa khờ dại.. Nũng nịu rồi cà chớn,Gớm không gì chị em nạt nộ gớm ha.Chắc lại mong mỏi sớm được gọi là bà,Nên run sợ mắng vốn à… một tí!

Ừa ! bố mươi em mong mơ gì nhỉ?Để nghĩ coi... Dệt mộng mị tí nào.Muốn thêm cánh vi vút tận chỗ nao,Ngắm ngân hà với nghìn sao lóng lánh.

Lặng 1 mình cóp nhặt muôn niệm ảnh,Níu niềm mơ sờ tay tới cung Hằng.Dệt cho khách hàng bến mộng ánh sao băng,Tìm về lại một thuở hằng ao ước.

Muốn tích lại cho thời hạn trở ngược,Tìm về phần mình để lại được trẻ con con.Được khóc cười, được than thở, lẫy hờn,Ba mươi đến ước gì mình nhỏ lại.

 (sưu tầm)

Bài 10. Bước qua tuổi ba mươi

Người đàn bà bước qua tuổi ba mươi,Da đang nhăn nụ cười không rạng rỡ.Nhất là khi đã một đợt tan vỡ,Người xa rồi tình dang dở đắng cay.

Quá cha mươi rồi tóc gió thôi bay,Tình đằm thắm không thể say nồng nữa.Không trẻ trung với thân hình bốc lửa,Chỉ còn êm ả chan cất yêu thương.

Hơn cha mươi trải qua nửa khoảng đường,Đã trải nghiệm bao vương vấn ấp ủ.Người ta nói là đàn bà đang cũ,Em cười bi đát tự nhủ vẫn còn đấy xuân.

Con tim hồng còn đó mộng ái ân,Đêm se lạnh lẽo vẫn cần bạn chia sẻ.Lúc yếu đuối lòng yêu cầu bờ vai to gan mẽ,Mong một lần có con bế như ai.

Qua tía mươi phía trước vẫn tồn tại dài,Em mơ về một sau này tươi sáng.Giản đơn thôi một ước hy vọng chính đáng.Muốn gồm một tín đồ làm bạn cùng em.