EM CÓ BIẾT NẮNG MƯA LÀ CHUYỆN CỦA TRỜI

*

*

nắng và nóng tràn hiên phốQuanh đường em điTràn cả giờ đồng hồ hátTràn cả bờ đêEm ngồi dưới nắngGọi một lời caMột tín đồ con xa xứNgười chị bạn emEm tất cả biết nắng nóng mưa là chuyện của trờiCòn chuyện của ta ta trường đoản cú viết đề xuất thôiEm gồm nhớ ánh dương chỗ cuối chân trờiRọi vào vào ta một bài bác ca tuyệt quá.Hà Nội bản thân ngày nắng và nóng ngồi lại kể cho nhau ngheCâu chuyện em viết ngày nắng và nóng về tình thương em tất cả ngày trẻNhững ngày trẻ, cháy không còn mình với đam mêVà nhớ mặc dù có xa luôn luôn có địa điểm để em quan sát vềĐi đi đi đi mau về nhằm mình được ngồi với nhau lần nữaĐể lại cùng đi trên tuyến phố nắng ngân nga mọi câu hát xưaVề tìm kiếm lại mọi ngày vui thuộc say nói đủ trang bị chuyện bên trên trờiHay đầy đủ ngày bã mình cùng khóc nhưng mà mà nỗi bi lụy chẳng vơiPhố không em là mon ngày nắng nóng mưa mà không có em trong đóLà chuỗi ngày bi đát dai dẳng mà nắng mưa đã đem choLà chiếc gió, khẽ dịu lay lòng này rung độngGửi vào gió liệu em bao gồm nhớ mưa thủ đô không?Hay tất cả nhớ ngày nắng và nóng vương bên trên má em hồngÀ tốt còn nhớ từng cái đan tay êm ấm những ngày đôngNhớ hà nội thủ đô trời đêm lấp lánh muôn vì chưng saoKhẽ thì thầm hà nội thủ đô nói lưu giữ em biết nhường nhịn nào.Thế giới này chẳng cần đâu suy nghĩVì ta trên đây rồiVì ta phía trên rồi cơ màThế giới này chẳng bắt buộc đâu lý tríVì em phía trên rồiVì em trên đây rồi cơ mà.Chuyện của ta nắm gian người nào cũng chờĐể ta viết tiếpCâu chuyện của ta!

Tone cội B, Capo 4 tiến công GNắng tràn hiên phốQuanh mặt đường em điTràn cả tiếng hátTràn cả bờ đêEm ngồi dưới nắngGọi 1 lời ca1 fan con xa xứNgười chị fan emEm có biết nắng và nóng mưa là chuyện của trời Còn chuyện ta, ta từ viết đề nghị thôiEm tất cả nhớ ánh dương địa điểm cuối chân trời Rọi vào vào ta một bài bác ca giỏi quá ( a a a a ) Dao: thành phố hà nội mình ngày nắng nóng ngồi lại kể lẫn nhau ngheCâu chuyện em viết ngày nắng và nóng về tình yêu em gồm ngày trẻNhững ngày trẻ, cháy không còn mình cùng với đam mêVà nhớ mặc dù có xa luôn có địa điểm để em nhìn vềĐi đi đi đi mau về để mình được ngồi cùng nhau lần nữaĐể lại thuộc đi trên tuyến đường nắng ngân nga phần đa câu hát xưaVề search lại phần lớn ngày vui thuộc say nói đủ lắp thêm chuyện bên trên trờiHay những ngày buồn phiền mình thuộc khóc nhưng mà nỗi bi ai chẳng vơi Phố không em là tháng ngày nắng nóng mưa mà không tồn tại em vào đóLà chuỗi ngày bi quan dai dẳng mà nắng mưa đang đem choLà chiếc gió, khẽ dịu lay lòng này rung độngGửi vào gió liệu em gồm nhớ mưa thủ đô hà nội không?Hay còn ghi nhớ ngày nắng và nóng vương bên trên má em hồngÀ tuyệt còn lưu giữ từng chiếc đan tay ấm áp những ngày đôngNhớ thành phố hà nội trời đêm lung linh muôn vì saoKhẽ thì thầm tp. Hà nội nói lưu giữ em biết dường nào Em bao gồm biết nắng mưa là chuyện của trời Còn chuyện ta, ta trường đoản cú viết nên thôiEm tất cả nhớ ánh dương vị trí cuối chân mây Rọi vào vào ta một bài xích ca tốt quá ( a a a a ) Thế giới này , chẳng yêu cầu đau xem xét Vì ta đây rồi , do ta phía trên rồi cơ mà trái đất này , chẳng phải đâu lí trí do em trên đây rồi bởi em đây rồi cơ mà Em tất cả biết nắng mưa là chuyện của trời Còn chuyện ta, ta tự viết cần thôiEm gồm nhớ ánh dương chỗ cuối chân mây Rọi vào vào ta một bài ca hay quá ( a a a a ) Chuyện của ta thế gian nay ai cũng chờ Để ta viết tiếp, nhằm ta viết tiếp, nhằm ta viết tiếp, nhằm ta viết tiếpCâu chuyện của ta