Đừng nói nữa em ơi xin đừng nói nữa làm gì

Sao lại thế? Kiếp cố kỉnh ca tất cả đông đảo thời để hát cùng nói bằng giờ đồng hồ nhạc, sao cứ bảo: “Xin chớ nói nữa làm cho gi”? Thế nghĩa là làm sao? Chả lẽ ta cứ đọng ngồi im bên nhau, chẳng nói một câu?

Hiểu sao đây? Nếu sẽ là thi ca/âm thanh, vẫn có người sáng tác này khác thường đang hát:

“Ta chạm mặt nhau, yêu thương ví dụ điển hình kỳ. Mây nlẩn thẩn, gió núi đọng trên mi. Áo cất cánh, msống khép ngàn trọng tâm sự. Hò hẹn lâu rồi, em nói đi!”

(Phạm Đình Chương – Mộng Dưới Hoa)

À thì ra, “gặp gỡ và hẹn hò thọ rồi, em nói đi”, tức là: Lúc sẽ hẹn cùng sẽ hò rồi, thì bạn em tôi hãy cđọng tha hồ nước mà lại nói. Nói, chứ không hề hát, dù cho có nói đến hồ hết nỗi, phần nhiều “Mộng Dưới Hoa”, “yêu thương ví dụ điển hình kỳ”, “gió núi ứ bên trên mi.” Thế nhưng lại, về cái-gọi-là “Kiếp Cầm Ca”, người viết nhạc lại cứ khuyến nghị ca sĩ nói với hát hầu như lời sau đây:

“Tình yêu thương, em hại tình thương. Vì tình như thể hương hoa, lỡ mai sau em mất người yêu

em khổ thật những.”

(Minc Kỳ/Vũ Chương thơm – bđd)

Thế chính là thi ca/music, siêu không tính đời. Chốn đời thường xuyên, vẫn nói tới “kiếp vắt ca” bạn nghệ sỹ cứ đọng là “tối tối (đến) phòng trà dâng giờ hát cho đời”, rồi còn hỏi “Anh ơi, còn yêu em nữa giỏi không?” Hỏi rồi, lại từ bỏ trả lời: “Tình yêu thương, em hại tình thân...” À thế ra, fan fan hầu hết “lo” cùng “sợ” “tình nlỗi mùi hương hoa”, “mai sau lỡ mất.” cũng rất sợ. Sợ, mất tình nhân. Sợ “em khổ cực kỳ nhiều”...

Thế chính là tình đời, sinh sống vị trí thi ca/âm thanh cũng kinh sợ. Thế, tình công ty đạo nghỉ ngơi vùng miền bạn mình đặt tình thân lên trên mặt tất cả, gồm sợ hãi không? Hỏi không giống đi, nhà đạo mình vốn đã yêu thương rồi, sợ gì nữa? Tình yêu, có phải là duyên vì chưng để tín đồ tín đồ phần đa “lo” và “sợ”? Sợ: phải chăng là cứ đọng “lo” rằng có đó rồi mất đó? Hay, tín đồ tín đồ còn run sợ những thiết bị khác?

Trả lời câu này mang lại nhiệt tình, chắc chắn các bạn với tôi, ta cũng nên chu đáo những khía cạnh, những phía, cả hầu hết phía, hồ hết mặt rất biệt lập về học thuyết lẫn ý thức. Những lý-tưởng về cuộc sống hoặc chủ-tmáu cũng khác biệt!

Đi vào vườn hoa tứ tưởng đầy khác hoàn toàn, xấu đạo trên đây vừa bắt cvỏ hộp được lập ngôi trường của đấng bậc “kế bên luồng” nọ gồm giòng bốn tưởng khá hơi như thể Đạo mình về gần như “lo” với “sợ” như:

“Lâu ni, ta trả giá chỉ rất đắt mang lại những sốt ruột để sinh sống cuộc sống đời thường thông thường, siêu nhỏ bạn. Động-thái dễ bị tổn định thương thơm về ưu tư/lo ngại là cỗi rễ sản xuất cực nhọc dễ dàng đến ta. Lo với sợ, xem ra cũng chính là nguyên tố của cuộc sống thường ngày. Những ai váy đầm bản thân vào cùng với thế giới tục nai lưng, ko thoát khỏi trạng-thái tinh thần bất ưng này.

Bạn đang xem: Đừng nói nữa em ơi xin đừng nói nữa làm gì

Vậy thì, đâu là lý do cùng yếu tố căn nguyên khiến cho không ít người lo âu nhỏng thế? Để vấn đáp, bé người vốn dĩ lo ngại các, là vì mình tất cả khẳng định cùng trách-nhiệm, thiệt không hề thiếu. Âu lo mang đến với bé người theo không ít phương pháp khác nhau. Khi đối chiếu hầu như gì mình bao gồm với người khác, bé người những thấy mình chẳng bởi ai, đến độ bao gồm fan lại trường đoản cú nghĩ: Có lẽ Chính bởi bản thân không đủ có tài năng để triển khai câu hỏi kia, đề nghị mới thế! Hoặc, Chính bởi mình ko logic đầy đủ để ttiết phục được người khác”. Xem cụ thì, nhỏ người thấy lúng túng nên xuất hiện thêm trước công bọn chúng bắt buộc bắt đầu từ kỷ ám thị, bảo rằng: “Không buộc phải nhằm tín đồ khác hiểu ra về mình. Bởi bao gồm làm nỗ lực, bản thân vẫn mất niềm tin và coi thường thiết yếu mình”. Do kia, bé tín đồ hành động nhỏng thể bản thân là người nào khác chứ đọng chưa hẳn chính bản thân.

thường thì, nhỏ người ưu bốn nhiều về những thiết kế của chính bản thân mình. Đàn ông thì lo lắng nhiều khi thấy bản thân triệu chứng rụng tóc, sói đầu các. Trong khi đó, phụ nữ lại ưu-bốn ít nhiều mỗi lúc thấy tất cả vết nhăn hiện rõ bên trên domain authority mặt hoặc thấy thân bản thân mình cđọng ngày một nhỏ đi, hoặc vạc phì, da thì black sạm hoặc White mốc, fan thì cao ngất hoặc lùn xủn, đại một số loại toàn mọi cthị xã như thế.

Có bạn lại lo ngại bị fan không giống phê bình, chỉ trích mình, hoặc công kích, hoặc bị cấp bên trên của bản thân không ưa, lại cứ đì. Có tín đồ lại lúng túng không đủ can đảm tỏ bày ý kiến, lập ngôi trường trước đám đông, e rằng làm chũm sẽ bị chọc tập quê, chê dlàm việc, tuy vậy lại giận dữ bao gồm bản thân khi thấy gồm ai kia trình diễn ý kiến chẳng không giống ý mình, tuy vậy lại được khen ngợi, với ca ngợi. Họ cứ đọng nghĩ về bản thân sẽ không thể chống chịu nổi mọi lời phê bình, đả kích cả lúc biết rõ lời phê phán ấy không chính đáng, chẳng tất cả cửa hàng gì hết.

Danh sách đều thấp thỏm quan trọng nhắc hết được. Nhưng trường hợp hỏi rằng: đâu là nguyên do khiến cho đông đảo tín đồ lo sợ suốt cả quảng đời như thế, thì câu vấn đáp ngắn thêm gọn, có thể cầm tắt bằng câu: toàn bộ là do bé tín đồ quá chú trọng vào cái “ngã” của chính mình, điều nhưng mà bên Phật hay Hotline sẽ là “Ảo vọng về ngã”. Do mẫu “ngã” của chính bản thân mình, nhỏ fan tin là thân xác mình thời điểm nào thì cũng phải được vừa ý. Và, nỗi hại không thỏa mãn nhu cầu gần như yêu cầu tương tự như ước vọng của chính mình, yêu cầu bắt đầu ưu bốn. Vì thế cho nên, ưu tư/băn khoăn lo lắng không là gì khác ngoại trừ tâm lý tiêu-cực của thân-chổ chính giữa bởi vì dính líu vào với đắm đuối yêu thích, vô cùng trần tục. Càng dính líu vào sự vật, thì mối lo cùng hại để mất nó càng Khủng. Vào thời gian mà lại nhu yếu của chính mình đã được thỏa mãn rồi, thì bé fan lại bước đầu dính bén xuất xắc dính dấp vào vật dụng khác nữa, cứ cầm cố không lúc nào dứt...” (xem D Sri Dhammanandomain authority, Fear và Worry, Pure L& Learning College Asdsoc. Inc. March 2013, t. 3-4) )

Thiền lành sư nhà Phật, thường có quan-niệm về lo với hại, cực kỳ như thế. Như nỗ lực kia, tuy vậy cũng chỉ là chủ kiến tứ riêng của một trong số đại sư nhà Phật chứ không hẳn của thiết yếu Đức Phật. Còn, bạn người nghệ sỹ bản thân vẫn chẳng bận tâm gì nỗi sốt ruột dính líu vào với “ngã” của chính bản thân mình xuất xắc của người; tuy thế, chỉ nhọc lòng mang lại duim kiếp hết sức “nỗ lực ca”, bởi lời ca/ý nhạc, nlỗi sau:

“Khi trót có duyên kiếp nắm ca em sử dụng rộng rãi nghe giờ đồng hồ trách rưới chê của fan đời,

chỉ việc anh thôi, chỉ cần anh thôi với còn tin anh nữa thôi. Đời vấn thế! em ơi xin chớ nói đến: tình đời

anh cho rằng đời là gian dối, nhưng mà đôi ta mãi còn nhau.”

(Minh Kỳ/Vũ Chương – bđd)

Thế đấy, bạn người nghệ sỹ Tuy tất cả than với bao gồm thngơi nghỉ về “kiếp cụ ca” tuy thế bọn họ đâu tất cả ưu tư/lo lắng đến lắm với cũng chẳng sợ hãi gì về “bản ngã” bản thân dính vào với nỗi ước-vọng tục-nai lưng hoặc dục-vọng trần-tục, nên vẫn cố kỉnh.

Nhà Đạo mình, vẫn đang còn đấng bậc thánh thánh thiện còn ghi chxay Lời Chúa cứ xác định, rằng:

“Tình yêu không biết đến sợ hãi hãi; trái lại, tình thân hoàn hảo nhất vứt bỏ sốt ruột, vày lo âu nối sát cùng với hình phạt và ai lo âu thì không đạt mức tình cảm tuyệt vời.”

(1Ga 4: 18)

Như thế sẽ ví dụ, có tình cảm Thiên Chúa với phần đông fan rồi thì fan nhà Đạo đâu còn lo với sợ điều gì nữa. Chí ít là “hại mất tình yêu” nhỏng lời ca ở trên lại cứ đọng bảo: “đừng nói đến tình đời”, vị “đời vẫn thế”. Vẫn cứ “gian dối”, “trách nát chê” tương đối nhiều vày “tình là hương thơm hoa” rất dễ mất.

Quả có chũm. Phần đông các vị thức-đưa làm việc ttránh Tây vẫn quan-niệm rằng: tại vì nhỏ bạn vướng bắt buộc động-thái lo và sợ là do tình thương vắng ngắt mệnh chung, trong đời mình. Ở bất kể tiến độ làm sao trong đời, fan tín đồ cũng đa số thấy hình-thức sống nào kia minh chứng nhỏ bạn mọi đề nghị gần kề khía cạnh với nỗi lo cùng hại.

Tổng thống Franklin D. Roosevelt bao gồm lần từng phát-biểu, rằng: “Chỉ mỗi vấn đề khiến cho ta buộc phải lúng túng hơn hết, là thiết yếu nỗi sợ ấy.” Các đơn vị tâm-lý lại cũng quyết đoán với cùng một khẳng định, là: Sợ, là thứ gì đó mọi cá nhân bọn họ đa số đòi hỏi. Và, mục đích chính của chính nó là đỡ đần ta chuẩn bị nhưng chạy ngoài nó hoặc chiến đấu cản lại nó. Có lắp thêm lo cùng sợ hãi cũng an lành, gồm thiết bị lại khiến con tín đồ suy sụp, gãy đổ.

Sợ, có thể là hành-xử đáp-ứng lại số đông gì nhưng nhỏ người không hề biết nhưng lại lại cđọng nghĩ rằng nó rất nguy nan, vẫn trờ mang đến với mình, cũng rất có thể là ăn hiếp bắt nạt buộc bé người buộc phải sử dụng nó nhỏng phương-pháp khống chế/kiểm soát và điều hành bé tín đồ mình hoặc buông thả, kính chào thua trận. Có nhiều chính-trị gia còn quái quỷ ác mang đến độ dám sử-dụng yếu-tố tạo sốt ruột để trấn-áp tín đồ dân hoặc thế-lực địch thù.

Cùng phong cách như vậy, đã bao gồm thời kỳ các đấng bậc làm việc chốn cao sang đầy quyền chũm trong hệ-cấp cho giáo triều cũng thực hiện phương-pháp hù-ăn hiếp dân nhỏ vào Đạo bằng vài ba ý-niệm về hoả lao tù, về nhà đá khôn cùng “luyện” tội để giáo-dân thực-hiện nay lời khuim dạy dỗ khôn xiết thúc ép của giới có thđộ ẩm quyền hoặc tất cả “quyền (để) hành” đám tân tòng hoặc giáo-dân yếu hèn láng vía, yếu đuối cả đọc biết về nền thần-học chính-đáng là chú-trọng các vào tình thương-yêu Đức-Chúa-là-TÌNH-YÊU. Các thánh sử những lần vẫn bảo ban:

“Anh em đừng sợ hãi đông đảo kẻ thịt thân xác

mà ko làm thịt được linc hồn.

Đúng hơn, bằng hữu hãy sợ hãi

Đấng hoàn toàn có thể hủy diệt cả hồn lẫn xác

vào hoả lao tù.”

(Mt 10: 28)

Và tại một đoạn không giống, thánh sử Mác-cô lại cũng khuyên:

“Lập tức, Người bảo các ông:

"Hãy yên chổ chính giữa, thiết yếu Thầy phía trên,

đừng sợ!"

(Mc 6: 50)

Từ những xác định này, các vị giảng-tmáu trong Hội thánh lại đã nhiều lần hồ hết ước ao áp-dụng thứ thần-học nào đó mang tính “thuyết-phục”/”doạ nạt” đề nghị vẫn kiến-tạo thành một “Đức Chúa cực kỳ nổi giận”, nếu như dân nhỏ đơn vị mình mắc phải tội/nợ. Thật ra thì, “Thiên Chúa Là Tình Yêu” chứ đọng Ngài ko là Chúa Tể của nỗi sợ. Rõ ràng là, Tình Yêu cùng Sợ Hãi là hai tâm-tính mấu-chốt đối-nghịch địa điểm nhỏ tín đồ. Bởi, một Lúc sẽ yêu, nhỏ tín đồ không thể biết sợ hãi bất cứ vật dụng gì, nữa. Và, ngược trở lại, Lúc đang hãi hại rồi, thì đâu còn yêu nữa.

Có lẽ, giữa trung tâm kinh nghiệm về sự “hãi sợ” địa điểm bé người có tâm-tình mất từ nhà. Các cơ quan/tổ chức có trung bình cỡ giang sơn hoặc gia đình, phần đông ao ước cầm cố quyền kiểm soát/khống chế các sự, coi kia như quyền-bính bắt buộc trao cho những người không giống. Ssống dĩ nhỏ fan mong muốn nắm giữ quyền-bính đề xuất chúng ta bắt đầu triển-knhị ý-niệm về hệ- cấp, quyền bính với tính “ko không nên sót”, tức hy vọng không còn phần đa tín đồ cần chấp nhận cùng với quyền-bính, trong số đông sự. Chính vày ý muốn khống-chế đa số hành-xử của cấp dưới, phải mới duy-trì nỗi hãi hại, ngơi nghỉ cấp bên dưới. Và như thế, tình thân tự tự khắc sẽ biến mất.

Xem thêm: Chế Độ Máy Bay Là Gì Và Khi Nào Bạn Nên Sử Dụng Nó? Chế Độ Máy Bay Là Gì

Và một khi tình thương đã không còn rồi, thì nỗi “hãi sợ” lại xuất-hiện nay cùng với đủ hầu hết hình hài lớn/nhỏ dại, cao/phải chăng, xa/ngay gần. Và, học thuyết làm sao chú trọng cho âu-lo và/hoặc “hãi sợ”, thì đạo ấy vẫn không thể tình-yêu thương được phân bua vào nhóm của mình/con tín đồ bản thân, nữa. Và, đạo như vậy tất nhiên đổi mới trang bị đạo đụn bó, hù doạ, đầy hình phạt. Tức: là phó-bản của không ít trở ngại, gian khổ, thảm não. Và như vậy cần yếu Điện thoại tư vấn là Đạo, là đường truyền cho hạnh-phúc được nữa.

Nghệ sĩ thi ca, music hẳn là phần lớn vị vẫn trải-nghiệm trường hợp ra như thế vào đời mình, yêu cầu new diễn-tả ra ngoài bởi lời ca/ý nhạc, như sau:

“Đời vấn thế!

em ơi xin chớ nói đến: tình đời

anh cho rằng đời là gián trá,

cơ mà song ta mãi còn nhau.”

(Minch Kỳ/Vũ Chương – bđd)

“Đôi ta mãi còn nhau”, không gian-dối cũng chẳng hãi sợ hãi. Nhưng, vẫn trân trọng nhau, vị còn tồn tại nhau là còn tình thương của nhau, với cho nhau. Chả ráng mà, ngay từ đầu, Lúc nói về “Kiếp vậy ca”, nghệ sĩ nhà ta lại cứ đọng hát:

“Đừng nói nữa em ơi,”

xin chớ nói nữa làm cái gi anh nghĩ rằng đời bạn ca sĩ tội nghiệp

cùng xứng danh yêu.”

(Minh Kỳ/Vũ Cmùi hương – bđd)

Thi ca/ âm thanh, thì như vậy. Thơ văn/truyện nói, lại vẫn dùng truyện dân gian loài fan để đưa sở hữu tư-tưởng và lập-trường hầu thổ lộ một đối kháng thật rất không giống, giữa tình thân cùng nỗi sợ hãi. Một trong những truyện đề cập Tuy ngắn-ngủi nhưng lại cũng biểu đạt phần như thế nào nét xin xắn của đời người trải nhiều năm qua năm mon, bản thân vẫn sinh sống, nlỗi sau:

“Hôm chính là ngày tôi bước quý phái tuổi 30.Tôi có xúc cảm lo lắng Khi phi vào độ tuổi “tam thập nhi lập” cùng sợ hãi rằng trong năm mon đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc đời đã xa dần.

Tôi vẫn hay bầy đàn dục ở một khu dã ngoại công viên ngay sát nhà vào từng buổi sáng sớm. Ở đó, tôi tất cả thời gian làm cho quen thuộc người các bạn già Nicholas, ông ta đang 79 tuổi.Hôm kia, Lúc gặp tôi ông bảo rằng trông tôi ko vui nhỏng rất nhiều ngày với đân oán rằng: tôi đang xuất hiện cthị xã bi đát.Tôi vai trung phong sự cùng với ông rằng tôi đã cảm thấy lo khi bước quý phái tuổi 30. Tôi từ hỏi có tác dụng cầm nào nhằm tôi có thể quay trở về với tiến độ đẹp nhất vào cuộc sống. Vì cố tôi hỏi ông:

-Khi làm sao là quy trình đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc sống ông?”.

Không chút ít ngập kết thúc, Nicholas trả lời:

-Này Joe, chính là câu hỏi của triết học cùng đây là câu trả lời của tôi".

Rồi ông nói:

-khi tôi là một trong đứa trẻ sống ngơi nghỉ nước Áo, được bố mẹ yêu thương tmùi hương, âu yếm thì đó là quy trình tiến độ đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi.lúc tôi cho trường và được học tập đông đảo điều thời buổi này tôi biết, thì sẽ là tiến trình đẹp nhất vào cuộc sống tôi. khi tôi kiếm được câu hỏi làm trước tiên, gồm trách rưới nhiệm với quyền hạn cùng với số đông vấn đề bản thân có tác dụng, thì sẽ là quy trình tiến độ đẹp tuyệt vời nhất vào cuộc sống tôi.lúc tôi gặp được vợ tôi với lúc Cửa Hàng chúng tôi yêu thương nhau, thì chính là tiến độ đẹp nhất vào cuộc sống tôi.

“Chiến toắt con nhân loại lần vật dụng nhị xảy ra, tôi cùng bà xã tôi cần rời ra khỏi nước Áo sẽ được bình yên. khi Cửa Hàng chúng tôi được cùng mọi người trong nhà bình yên vào một chuyến tàu đi Bắc Mỹ, thì đó là tiến trình đẹp nhất vào cuộc sống tôi.khi Cửa Hàng chúng tôi ban đầu một mái ấm gia đình mới, thì chính là tiến trình đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi.Khi tôi trở thành một fan cha trẻ với được thấy được người con của mình lớn lên hàng ngày, thì chính là tiến trình đẹp tuyệt vời nhất vào cuộc đời tôi.Joe à, bây giờ: lúc tôi sẽ 79 tuổi, tôi bao gồm sức khỏe, tôi cảm thấy cuộc sống vẫn đẹp mắt và điều nhất là tôi vẫn tồn tại yêu vk yêu thương nhỏ nhỏng dịp chúng tôi gặp mặt nhau thứ 1, không có gì lo mất điều gì, dù cuộc sống tốt chết choc cũng mọi nắm, thì đó là giai đoạn đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi.”

Nói theo truyện đời nhiều đề cập lể, thì như thế. Nói theo đấng thánh hiền đức trong Đạo, còn là một nói bằng lời khuim, câu nhắn vẫn đang còn từ ngàn xưa, như sau:

“Vậy, thưa bằng hữu,

anh em hãy tại vị

với sở hữu những truyền thống cuội nguồn

Cửa Hàng chúng tôi vẫn dạy dỗ cho bằng hữu,

bởi tiếng nói tốt bằng thư từ.

Xin chủ yếu Chúa bọn họ

là Đức Giêsu Kitô,

và xin Thiên Chúa là Cha bọn họ,

Đấng yêu thương bọn họ

cùng vẫn dùng ân sủng nhưng ban đến họ

niềm yên ủi văng mạng cùng niềm cậy trông tốt đẹp nhất,

xin những Ngài an ủi

và cho trung tâm hồn bằng hữu được vững vàng khỏe khoắn,

để gia công với nói toàn bộ gần như gì tốt lành.”

(2Thes 2: 15-17)

Tâm hồn đang vững vàng dạn dĩ, nhằm nói và làm cho gần như điều xuất sắc lành rồi, thì: bây giờ hỡi chúng ta cùng hỡi tôi, ta cđọng hiên ngang về chốn miền tất cả cthị trấn vui cười cợt làm sao không giống, cốt để miêu tả nỗi sợ mang đến mất cả nụ cười, là tình cảm với mọi người trong nhà nlỗi vợ chồng nọ trong truyện, từng tất cả tất cả phần lớn sự trong đời; duy chỉ một trang bị chúng ta vẫn tồn tại thiếu, kia là: “tình yêu”, với coi đó nlỗi nỗi sợ “lịch sử hào hùng đang lập lại”, nhỏng sau:

“Nhà nọ, gồm hai vk ck, chẳng may cô vợ bị bị tiêu diệt nhanh chóng, sau khi tang-lễ tiến-hành tại nhà, những người phu-khuân-hậu sự khênh cỗ ván đi về nghĩa địa, ko kể buôn bản. Trên lối đi, bọn họ đang vô tình để cỗ ván đụng vào tường ngăn thành ở đầu buôn bản. Sau kia, bọn họ nghe bao gồm giờ kêu rên yếu hèn ớt phạt ra tự phía bên trong săng, chúng ta msinh sống nó ra cùng thấy cô vợ vẫn sinh sống lại, từ hồi nào.

Bà bà xã đơn vị, sống thêm được mươi năm nữa rồi cũng tạ thế. Tang lễ hôm này lại cũng ra mắt tương đương lần trước. Và Lúc đám phu-khuân-quan tài chuẩn bị khênh săng, thoát khỏi đơn vị, ông ông xã ngay tức khắc khóc thét lên cơ mà bảo đám người này, rằng:

-Coi chừng bức tường buôn bản đó nhe các bạn!....”

Thế kia, là truyện nói đầy “hư cấu” về nỗi sợ hãi và hại cô bà xã sẽ sinh sống lại đợt nữa, sau khi chết. Truyện, Mặc dù “lỗi cấu” cũng chỉ để nói lên nỗi lo cùng sợ, cho dù không phải là sợ “lịch sử vẻ vang lặp lại” chuyện cũ xưa, mang đến bằng chỉ hãi một nỗi “sợ” vẫn thấy nghỉ ngơi vào đời, là: sợ không còn tình thân tỏ rõ cho nhau, đề xuất cuộc sống đời thường cứ đọng liên hồi, cũng hại các. Chí ít là nỗi sợ “thiếu tình yêu” vào đời.